Trang 2 trong tổng số 4 đáp lại:
- Đi chơi đi anh điiii
Mọi người ngồi quanh đấy giật mình
vì trời mùa này tối om thì chơi bời
cái gì, không ai bảo ai mỗi người
cầm 1 cành củi đi tìm xem cậu chơi
ở đâu. Ra đến đoạn bờ sông vẫn
còn nước để tìm vì lúc đầu cậu bảo
đi rửa tay nhưng nhìn mãi chả thấy
đâu. Nhìn ngược lên trên thì thấy có
1 bóng người đang chạy theo 1 cái
gì đó. Nghĩ ngay là cậu Sơn nên mọi
người chạy đuổi theo, lúc đuổi kịp
thì vẫn thấy cậu cười cười chỉ chỉ là
ở bên trên kia có hội to lắm, người
ta đang rước cái gì ý anh ạ, mình lên
đấy chơi cùng đi. Mọi người nhìn
theo hướng tay cậu chỉ thì chả thấy
có gì, lúc này cậu cứ vùng đòi đi
chơi thì bác Đại tát cho 1 cái nổ
đom đóm mắt. Cậu ớ ớ một hai câu
rồi ngất luôn, bác em cõng cậu về
kể hết mọi chuyện cho cả nhà thì bị
ông em cầm roi đánh cho 1 trận
thừa sống thiếu chết cái tội hay đi
chơi, nghịch ngợm. Bà em chẳng
nói gì chỉ lủi thủi đi thắp hương rồi
lại khấn. Bác Đại và cậu Sơn sau
ngày hôm đó thì ít đi chơi đêm hẳn,
có lẽ vì sợ.
Phần 5: Con ranh - Con lộn
Ở nhà bác được mấy hôm thì em sợ
quá nên cứ bắt bố sang nhà dì ở
, còn bác Đại thì vẫn ở đấy vì
lo cho bác em, 1 tuần sau đó em
cũng chẳng gặp hiện tượng gì lạ cả.
Ở lại chơi đúng 1 tuần thì bố con,
bác cháu lại kéo nhau về. Lần này
bà em muốn ở lại với dì nên bác với
bố em cũng chiều ý bà, tại bà cũng
đã yếu rồi lại thêm vụ bác em mới
mất, mọi người sợ bà đi đi lại lại
nhiều không chịu được. Hôm đó về
mà trong đầu vẫn thắc mắc chuyện
đêm hôm trước khi đưa bác em ra
đồng và biểu hiện kì quái của 2 con
chó.
Bẵng đi hơn 2 năm sau vào khoảng
giữa năm 2005 thì trên quê em lại
điện xuống bảo chị Xuyến - vợ anh
Quang bị con ranh con lộn. Anh
Quang kể qua điện thoại thì lúc đưa
bác em đi được 3 tuần thì chị Xuyến
bắt đầu trở dạ và đẻ 1 thằng con trai
kháu lắm, nhưng chả hiểu sao nó
không khóc mà mắt nó thì cứ nhìn
đi đâu đó, cảm tưởng rất xa. Cứ tối
tối lúc mọi người đang ngủ là thằng
bé lại mở mắt thô lố rồi nằm cười
khanh khách. Nhưng chuyện đâu
dừng lại ở đó, mọi người cứ tưởng là
nó hơi khác với những đứa khác thôi
nên chả để ý gì thì bỗng nhiên 6
tháng sau nó mất, anh bảo chả hiểu
sao cháu nó đang bình thường thì
tự dưng lại bỏ vợ chồng cháu mà đi.
Bà họ em - là em gái của bố chồng
bác gái sang chơi, nghe anh Quang
kể hết mọi sự tình xong bà vào nhà
trong lấy lọ mực xanh, rồi chấm 1
vết vào gan bàn chân phải thằng bé.
Mọi người ở đấy chả ai biết bà làm
gì, bà cũng im lặng rồi lặng lẽ đi về.
Một thời gian sau chị Xuyến lại có
thai, lần này bụng chị lại nhọn hoắt,
ai cũng nghĩ là chị sẽ sinh con trai,
anh Quang thì vui ra mặt. Nhưng
dường như mọi chuyện kinh dị lại
bắt đầu xảy ra. Lần đó chị trở dạ,
chị đau bụng gào ầm lên, anh
Quang luống cuống chả biết làm gì,
trạm xá ở đó cách khá xa mà lần
này chị trở dạ bất ngờ quá anh chưa
kịp chuẩn bị. Bảo bác em trông hộ
chị Xuyến rồi anh chạy ngay sang
nhà bà họ em để nhờ bà đỡ đẻ. Hồi
trước khi trạm xá xã chưa mở ở đây
thì bà họ em vẫn làm công việc đỡ
đẻ cho mọi người quanh quanh khu
vực đấy, mọi người vẫn bảo nhau là
bà đỡ mát tay lắm nên ai cũng
muốn nhờ bà đỡ hộ. Nhưng từ khi
trạm xá xã xây dựng đến giờ, được
bác sĩ tuyên truyền y tế đủ kiểu nên
mọi người cũng ít đẻ ở nhà mà toàn
ra trạm xá nằm, chỉ có nhà nào
nghèo quá thì vẫn phải nhờ bà họ
em đỡ giúp.
Bà sang giục mọi người đun nước,
chuẩn bị khăn sạch, dao kéo để bà
làm. Mọi người ở ngoài hồi hộp quá
mà vẫn chưa thấy đứa bé khóc chỉ
toàn nghe thấy tiếng chị Xuyến kêu
la. Sốt ruột anh Quang định vào
xem sao thì tự dưng nghe thấy tiếng
hét của bà họ, mọi người ùa vào
xem thì thấy bà họ em ngồi bệt
xuống đất, còn đứa bé thì đang để
trên giường. Miệng bà vẫn lắp bắp,
còn tay bà thì cứ chỉ vào đứa bé, lúc
sau thì nói 1 câu mà mọi người ở
đấy ai cũng kinh hãi.
- Nhà mày bị vong ám rồi, thằng bé
kia là con ranh con lộn. Phải vứt.
Không khí sợ hãi bao trùm lên căn
nhà, không thấy ai nói gì, đứa bé
cũng không khóc, chỉ nằm im rồi
nhìn lên trần nhà, chị Xuyến thì có lẽ
vì mệt quá nên đã thiếp đi từ bao
giờ. Được 1 lúc thì bà họ em chậm
rãi nói, lúc đỡ nó ra xong thì bà thấy
nó là con trai, nhưng nó không hề
khóc, mắt nó cứ mở thao láo nhìn
sợ lắm. Rồi bà giơ chân phải nó lên
thì suýt chút nữa bà sợ quá mà làm
rơi nó xuống đất, bàn chân nó có 1
vết chàm màu xanh, ở đúng cái chỗ
mà bà đã chấm lúc trước khi thằng
con đầu của anh chị chết.
Tất cả mọi người chuyển từ sợ hãi
chuyển sang kinh ngạc, bà tiếp lời:
- Thằng con nhà mày nó là ma,
trước đến nay nó cứ chui ra chui
vào người vợ mày chứ thực ra vợ
mày chả đẻ được đứa nào cả. Lần
này nó chui vào để chết tiếp lần thứ
2.
Chết đứng người, cả nhà không ai
bảo gì chỉ biết đứng nhìn nhau sợ
hãi, lúc này mà tự dưng thằng bé
cười khanh khách thì em đảm bảo
cả nhà chạy hết. Bà họ em lững
thững đi về, lúc về miệng bà cứ lẩm
nhẩm 1 câu:
- Họ nhà mình bị nó ám rồi, phải trả
nghiệp rồi......
Bà đi rồi, không khí trong nhà càng
nặng nề hơn, anh Quang để thằng
bé vào cái nôi, đắp cái chăn mỏng
cho vợ rồi lặng lẽ ra ngoài hút
thuốc, bác gái em cũng lặng lẽ đi
lên nhà trên. Sáng hôm sau thì anh
gọi điện xuống báo cho nhà em hết
tất cả mọi việc.
Phần 6: Đàn vịt bầu
Em nghe mẹ kể lại cũng rùng mình,
rồi mấy hôm sau em xin nghỉ để lên
quê cùng mẹ, mẹ không cho đi
nhưng em chả nghe, cứ lăng xăng
đi theo. Phần vì tò mò, phần vì
muốn đi chơi.
Lên đến nơi thì thấy nhà bác em
khác trước nhiều lắm, cái ao cạnh
nhà hình như đã được gia cố rộng
hơn thì phải, chỉ thả cá trắm cỏ,
hôm em lên xem nhìn đàn cá to lồ
lộ quẫy mà đã khoái rồi, chỉ muốn
đem cần câu ra câu cho sướng.
Xuống nhà anh Quang thì chỉ thấy
chị Xuyến ở nhà, đang trông thằng
con mới đẻ, em và mẹ lại xem thì nó
vẫn đang thức, nhưng mắt nó cứ
thao láo nhìn lên trần nhà, mẹ em
gọi nó cũng không phản ứng gì. Chị
Xuyến sụt sùi bảo nó không biết gì
đâu, chỉ khi nào đói nó mới khóc
thôi. Quả thật lúc đó nhìn mắt nó
mà em gai hết cả người, chỉ dám
ngồi sau mẹ nghe 2 cô cháu nói
chuyện. Đến trưa thì bác em với anh
Quang cũng về, nhìn anh càng ngày
càng gầy, có lẽ lo nghĩ nhiều quá.
Trưa hôm đó ngồi ăn cơm mẹ với
bác em bàn sáng ngày mai sẽ phi xe
ngược lên Hòa bình để nhờ thầy
xem. Quê em giáp Hòa Bình các bác
ạ, đi xe máy ngược lên thì chỉ có tầm
60 cây thôi, đi khoảng hơn tiếng thì
lên đến nơi. Nghe bác em kể trên
đó có 1 ông thầy cao tay lắm nên
lên xem nhà mình bị gì.
Tối hôm đó, mải nghịch nên em đi
tắm muộn, nhà tắm thì cách nhà
bác em khá xa, nằm cạnh bờ ao.
Em đang dội nước ở trong thì bên
ngoài cứ nghe thấy tiếng ai đó gọi
vịt, nghĩ là mình nghe nhầm nên em
cũng chả để ý rồi tắm tiếp. Nhưng
mà tiếng đó càng ngày càng gần, lại
nghe quen quen nữa nên em dội ù
rồi chạy ra xem là gì. Lúc em vừa ra
thì tí nữa hết hồn, chị Xuyến đang
mò mò ra ao để làm gì đó, nghe
miệng chị cứ liên tục gọi những
tiếng như kiểu lùa vịt, khổ nỗi em có
thấy cái gì đâu mà chị ấy cứ gọi, em
gọi to:
- Chị làm gì đấy chị Xuyến
Không có tiếng trả lời, em chạy lại
thì tý nữa em vật luôn xuống đất,
nhìn chị lúc đó rất đáng sợ, chị như
người mất hồn, chị cứ lúi húi ra giữa
ao làm cái gì đó, em sợ quá hô ầm
lên, lúc sau bác em, mẹ và anh
Quang chạy ra. Anh Quang chạy
thẳng xuống ao bế vợ lên nhưng chị
ấy cứ vùng ra và đòi cắn anh Quang.
Lúc này mẹ em chạy ngay ra cây
dâu gần đấy lúc quay lại thì thấy
cầm 1 cành dâu không biết để làm
gì. Mẹ bảo em vào nhà lấy dây
thừng ra trói chị lại, run quá tay
chân cứ quấn lấy nhau chả chạy
được, bác em nhanh chân vào cầm
dây ra luôn. Trói chị xong mẹ bảo
anh Quang đái lên người chị ngay,
anh ấy thì xót vợ với cả ngại nên
không dám. Lúc sau mẹ em quát
quá thì anh ấy mới dám, mà mãi
mới rặn ra được. Lúc anh Quang
đái, nhìn chị Xuyến lúc ấy sợ lắm,
mắt cứ long lên, em nhìn vào mà
cảm tưởng nó đỏ chót, đái xong thì
mẹ em cầm cành dâu vừa quất vừa
chửi:
- Mẹ nhà mày, cút ngay
Mẹ cứ quất, cứ chửi, còn chị Xuyến
thì cứ lồng lên, như kiểu đau đớn
lắm, miệng cứ rít rít những câu gì đó
nhưng mà không ra hơi. Được một
lúc thì chị em bỗng dưng ngồi im,
cười the thé lên mấy tiếng rồi ngất
lịm,mẹ bảo anh em bế chị vào nhà
rồi cạo gió. Lúc sau chị tỉnh lại, mọi
người hỏi làm sao mà lại mò ra ao
lúc nửa đêm vậy. Chị bảo là đang đi
vệ sinh thì tự dưng thấy có đàn vịt cứ
quang quác đi qua, chị tưởng vịt nhà
ra khỏi chuồng nên đuổi theo, ra
đến ao thì cứ thấy nó bơi ra giữa ao
nên chị đi ra lùa vào, lúc sau thì
chẳng biết gì nữa.
Lúc đấy mẹ em mới bảo nhà có
vong phá rồi, mai nhất định phải đi
xem. Nó định bịt mắt rồi giết người
nhà mình. Em cũng tả luôn là cái ao
cạnh nhà bác em cũng khá là sâu,
em nghe anh em nói là anh em cao
hơn 1m7 lội xuống đấy mà đi ra
giữa ao thì cũng ngập đầu. Trước khi
đi ngủ mẹ còn bảo anh em lấy nước
đái rảnh quanh cửa ra vào rồi mới
được đi ngủ. Nằm ngủ em mới nghĩ
lại mình may mắn không con ma kia
nó đã nhập vào mình và giờ khéo
mọi người lại đang đổ xô đi tìm
mình mà chả biết mình đã chìm
nghỉm ở dưới ao. Vậy nên nhà nào
ở dưới quê cũng có trồng 1 cây dâu
có lẽ là để đuổi ma các bác ạ.
Em out đi nt với gấu đã, nó cứ giục
nãy giờ mà mải ngồi viết nên không
để ý
Quote:
Originally Posted by CCCP.US123
Độc giả: Đù, có điều thắc mắc muốn hỏi chủ thread:
Thým nói là đằng ngoại có 4 ng:
bác Cả, mama thým, cậu Sơn, dì
Nhật. Thế bác chết vì rượu là ai ?
Tác giả:Em chia truyện thành 2 tuyến nhân
vật bác ơi. Có lẽ em chưa kể rõ nên
các bác hiểu lầm, tý em viết tiếp em
sẽ miêu tả rõ.
Cụ đằng ngoại nhà em sinh được 5
người con tất cả.
Cái bác chết vì rượu là con của ông
thứ 2 đằng ngoại nhà em, bà ngoại
em gọi là anh. Em gọi là ông họ.
Còn 4 người họ nhà em bao gồm
bác Lâm, cậu Sơn, mẹ em, dì Nhật
thì là con của bà ngoại. Bà là con gái
thứ 3 của cụ ngoại em.
Em đang kể về bên ngoại chứ không
phải bên nội, vì ông em thuộc đằng
nội và lên ở rể cùng bà.
// các bác cứ đánh đồng truyện em
với đất độc nghe nản quá, vì 2
truyện đều sử dụng lối viết dân dã,
gọi bác xưng em nên các bác nghe
có vẻ giọng văn giống đất độc, và
cùng kể về những việc kì bí ở miền
quê bắc bộ mà thôi các bác
để cho truyện em có 1 cái tên
Phần 7: Oan nghiệt
Hình như đêm nay chả ai ngủ được,
mẹ cứ trằn trọc rồi quay ngược quay
xuôi suốt, trong buồng cũng nghe
thấy tiếng thở dài của bác em. Ngó
đồng hồ xem mấy giờ rồi thì vô tình
em đụng trúng cái ảnh thờ của bác
trai, ảnh chụp bác cười rất tươi
nhưng sao em nhìn vào cứ có cảm
giác bác đang liếc nhìn mình rồi
cười điệu cười bí hiểm. Liếc nhanh
sang đồng hồ thì thấy đã gần 2h
sáng rồi, vội chui tọt vào sau lưng
mẹ rồi núp mặt vào đấy ngủ. Nằm
được 1 lúc thì tự dưng bên ngoài
cổng có tiếng gọi, từ sau đợt con Tô
và con Lu chết thì nhà bác không
dám nuôi chó nữa nên không khí
càng im ắng đến rợn người. Tiếng
gọi cửa rất dồn dập, em véo véo
vào người mẹ thì mẹ bảo nằm im
rồi ngủ đi, nhưng mà sợ quá có ngủ
được đâu here
to
enlarge . Một lúc sau thì
bắt đầu nghe thấy tiếng gọi to kèm
tiếng đập cổng:
- Chị Hoa ơi, mở cửa cho tôi nhanh
lên
Hoa là tên bác gái em, nghe tiếng
gọi rất giống tiếng bà họ em nhưng
vì sợ nên chả ai dám ra xem ai đang
gọi. Hình như biết mọi người trong
nhà sợ ma nên lại người bên ngoài
lại gọi to hơn:
- Ra mở cửa đi, cô chị đây không
phải ma đâu.
Vừa dứt lời xong thì em đã thấy bác
em tay cầm đèn pin đi từ buồng ra
mặt lấm lét nhìn mẹ em. Rồi bảo.
- Hình như tôi nghe thấy tiếng cô K
gọi dì ạ
Mẹ em và em cũng gật đầu hưởng
ứng, nhưng cũng chẳng ai muốn ra.
Đánh liều, mẹ em lật đầu giường lấy
cái cành dâu, thì ra từ tối mẹ đã
nhét nó ở dưới đấy rồi, còn em lăng
xăng đi cầm thêm cái đèn pin rồi
theo mẹ và bác ra cổng. Em và bác
soi đèn pin lướt qua thì thấy 1 người
đàn bà đứng ở cổng, hết cả hồn em
định đi vào nhưng rồi vẫn cố đứng
lại xem ai. Mẹ em ra mở cổng thì
đúng là bà họ em thật, nhìn bà hình
như rất mệt mỏi. Đợi bà vào nhà
xong rồi mẹ em hỏi:
- Bác có việc gì mà phải sang đây
muộn thế ạ
Em ngó lại đồng hồ thì bây giờ đã 2
rưỡi sáng. . Nhìn bà rất mệt, 2 mắt
thâm quầng như mất ngủ, tu một
hơi hết chén nước rồi bà ngồi
xuống và chậm rãi kể:
- Bố chồng chị vừa về chị Hoa ạ
Hoa là tên bác gái em, bác hốt
hoảng hỏi:
- Bố con về làm gì vậy bác, sao bố
con không về nhà mà lại về nhà bác
là sao?
Bà nói tiếp:
- Ông ấy muốn về nhà lắm nhưng
không về được, nhà chị có ma dữ
canh cổng.
Tất cả mọi người hoảng hốt, chẳng
hiểu chuyện gì xảy ra. Rồi mắt bà
đăm chiêu như kiểu đang nhìn về 1
nơi nào đó rất xa, thở dài 1 hơi rồi
bà bắt đầu kể cho mọi người nghe
nguyên nhân mọi chuyện, nó xảy ra
cách đây cũng gần nửa thế kỷ rồi..
Cụ đằng ngoại nhà em sinh được 5
người con tất cả nhưng có 1 ông đã
mất từ bé vì sinh non, người con thứ
2 là bố chồng bác Hoa, 3 người sau
đều là gái, bà ngoại em và bà họ là
2 chị em ruột, còn 1 bà nữa nhưng
giờ đang ở với chồng ở ngoài Hà
Nội với cả bà không liên quan gì
đến câu chuyện em đang kể nên
cho phép em thôi không nhắc đến.
Năm ông vừa tròn 26 thì ông xin cụ
cho xuống dưới xuôi đi làm cùng với
1 ông bạn, vì cứ quanh quẩn ở nhà
mãi cũng không có việc gì làm. Năm
đó ông theo bạn xuống Thái bình
để làm thuê cho 1 xưởng làm gạch
đỏ của người quen. Ban đầu ông
cũng chăm chỉ lắm, nhanh nhẹn,
xông xáo nên ông chủ rất có cảm
tình, nhưng khổ nỗi càng về sau ông
đi theo đám bạn xấu nên dính vào
rượu chè, cờ bạc, kiếm được bao
nhiêu tiền cũng đốt hết vào những
canh bạc thâu đêm. Hồi ấy ông
quen 1 cô công nhân cũng làm thuê
ở đấy tên là Hạ, cô ấy nổi tiếng xinh
đẹp, ngoan ngoãn nên cả xưởng ai
cũng quý. Mấy anh công nhân ở đó
cũng tán tỉnh cô suốt nhưng cô vẫn
chưa chịu ai, mà chẳng hiểu sao lúc
ấy cô lại để ý ông em, mấy anh kia
cứ viết thư tỏ tình rồi làm thơ đủ
kiểu nhưng cô chẳng có cảm tình gì
với họ. Ông em hồi đó cũng không
quan tâm gì cô này cả, chỉ coi như
bạn bè em gái thôi vì ở nhà các cụ
đã sắp cho 1 mối rồi, ngày xưa thì ở
quê vẫn còn quan niệm cha mẹ đặt
đâu con ngồi đấy, kể cả con trai lẫn
con gái, bố mẹ đã bảo phải lấy ai thì
chỉ biết làm theo răm rắp.
Thời gian trôi qua, dường như lửa
gần rơm lâu ngày cũng bén, ông
cũng bắt đầu đáp lại tình yêu của cô
Hạ, hứa hẹn đủ kiểu và dọn về sống
chung với nhau, rồi vào 1 ngày ông
và cô ấy cũng đã làm những việc mà
vợ chồng phải làm. Lúc đó ông vẫn
chưa biết được những lời mà ông đã
nói trong đêm hôm ấy đã hại ông
và con cháu ông như thế nào.
Yêu và sống với nhau gần như vợ
chồng được 1 thời gian rồi nhưng
ông vẫn không bỏ được tật rượu
chè, cờ bạc, cô Hạ khuyên lên
khuyên xuống, ông cứ ậm ừ rồi
hôm sau lại tiếp diễn. Đêm nào
cũng tối mịt mới ông mới lững
thững về mà toàn trong bộ dạng
say khướt, tiền lương không đủ để
ông tiêu, có lúc ông còn bắt cô Hạ
đưa tiền cho mình để đi đánh
bạc.Thấy bạn không tu chí làm ăn
ông bạn đi cùng ông em mới viết
thư, kể rõ mọi sự tình rồi gửi về nhà.
Cụ em sau khi biết tin thì đùng
đùng nổi giận, cụ đích thân đi
xuống tận nơi ông em làm việc, bắt
ông em đi về, không làm lụng gì
nữa. Ông bất ngờ quá, không biết
xử lý sao thì cô Hạ chạy ra quỳ
xuống xin cho ông em. Dường như
biết đây là nhân tình của con trai,
ông càng nóng mặt hơn nữa, đạp cô
kia ngã bổ ngửa ra đằng sau rồi
nhảy vào tát ông em. Hai người chả
biết làm gì chỉ biết quỳ xuống khóc
lóc xin cụ. Máu tức cụ không những
không xuôi còn bắt ông em về quê
ngay ngày hôm đó, về chuẩn bị làm
đám cưới.
Ông em thì sợ bố, bố nói gì là
không dám cãi, chỉ có cô Hạ đánh
liều đứng ra xin để được cưới ông
em, vì trong người cô lúc đó đã
mang giọt máu của ông rồi. Lúc này
thì cả cụ và ông đều bất ngờ, ông
cũng không hề biết là cô Hạ đang
mang thai, nhưng ông là 1 thằng
hèn, sợ cụ chửi nên chối đây đẩy cái
thai đó không phải của mình. Nghe
ông em nói xong cô Hạ chết đứng
người, cô không ngờ những lời đó
lại phát ra từ miệng ông em, và cũng
không ngờ rằng mình lại yêu 1
người hèn nhát và đểu giả đến vậy.
Cô khóc và chạy đi mất.
Về quê được gần 1 tháng thì ông em
lấy vợ, chính là mẹ chồng của bác
Hoa sau này. Năm tháng trôi qua
mọi người cũng quên sạch chuyện
cũ, chỉ có 1 điều lạ là 2 ông bà lấy
nhau rồi, nhưng cứ có thai thì lại bị
xảy. Mãi sau này mới sinh được bác
em nhưng cũng sinh non, khó nuôi
nên bác em tạng người đã nhỏ con
từ bé. Lúc ấy ai cũng vui và thở
phào nhẹ nhõm vì họ đằng ngoại
nhà em đã có con nối dõi.
Còn về phần cô Hạ thì mọi người về
sau cũng chẳng biết tin tức gì về cô,
nhưng ông bạn đi cùng ông em hồi
đó kể nghe đâu tối hôm đó ông về
quê theo cụ là cô ấy cũng bỏ đi
luôn, rồi cũng bặt vô âm tín từ đó.
Phần 8: Cô Hạ
Bà vừa dứt lời thì bỗng dưng có
những tiếng cộp cộp như kiểu có
người ném đá lên mái nhà. Đang
định bụng chửi thằng nào nghịch
ngu ném đá lên mái nhà người ta
nhỡ vỡ ngói thì sao here
to
enlarge nhưng
em nhớ ra bây giờ là gần 3h sáng
thì làm gì có đứa nào rảnh mà đứng
ở ngoài đường ném đá. Cứ cách
nhau độ 5 phút thì lại nghe thấy
tiếng đấy, bà họ ra dấu bảo mọi
người im lặng rồi nói thầm:
- Nó đấy
Nó là ai? Mọi người xôn xao không
biết chuyện gì đang xảy ra. Bà em
nói nhỏ:
- Nó về đấy, con Hạ nó về đấy!
Tiếng ồn ào dường như tắt hẳn, mọi
người ngồi im, những hình ảnh
trong câu chuyện bà vừa kể hiện về
rõ mồn một trong đầu tất cả như
một thước phim, về ông, về cô Hạ,
về tất cả mọi chuyện. Không còn
những tiếng ném đá nữa, nhưng
bỗng dưng có tiếng khóc ré lên ở
đằng sau nhà, rồi lại có tiếng cười
khành khạch. Mọi người lúc này
xanh mặt, nhìn nhau rồi lại im lặng.
Bác em ra bàn thờ thắp hương cho
các cụ và bác trai, vừa cắm hương
vào bát xong thì bỗng dưng lửa
bùng lên, ảnh ông em đổ vật xuống
dưới bàn. Chạy vội ra chỗ mọi người
đang đứng, bác vừa thở hổn hển
vừa chỉ chỉ, có lẽ miệng bác đã cứng
ngắt rồi, chả nói được câu nào. Mà
cũng đâu cần nói, tất cả mọi người
ở đấy đều đã chứng kiến hết, nét
run sợ hằn rõ lên mặt của mỗi
người. Kể cả mẹ em vẫn được xem
là lì và bạo gan nhất cũng chả biết
nói